Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 06/03/2025
Bài Đọc 1 – Đnl 30,15-20:
15 Ông Mô-sê nói với dân rằng: “Coi đây, hôm nay tôi đưa ra cho anh em chọn: hoặc là được sống, được hạnh phúc, hoặc là phải chết, bị tai họa.16 Hôm nay tôi truyền cho anh em phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, đi theo đường lối của Người, và tuân giữ các mệnh lệnh, thánh chỉ, quyết định của Người, để anh em được sống, được thêm đông đúc, và Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, chúc phúc cho anh em trong miền đất anh em sắp vào chiếm hữu.17 Nhưng nếu anh em trở lòng và không vâng nghe, lại bị lôi cuốn và sụp xuống lạy các thần khác và phụng thờ chúng,18 thì hôm nay tôi báo cho anh em biết: chắc chắn anh em sẽ bị diệt vong, sẽ không được sống lâu trên đất mà anh em sắp sang qua sông Gio-đan để vào chiếm hữu.19 Hôm nay, tôi lấy trời đất làm chứng cáo tội anh em: tôi đã đưa ra cho anh em chọn được sống hay phải chết, được chúc phúc hay bị nguyền rủa. Anh em hãy chọn sống để anh em và dòng dõi anh em được sống,20 nghĩa là hãy yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, nghe tiếng Người và gắn bó với Người, vì như thế anh em sẽ được sống, sống lâu mà ở lại trên đất Đức Chúa đã thề với cha ông anh em, là ông Áp-ra-ham, ông I-xa-ác và ông Gia-cóp, rằng Người sẽ ban cho các ngài.”
Tin Mừng – Lc 9,22-25:
22 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy.”
23 Rồi Đức Giê-su nói với mọi người: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo.24 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.25 Vì người nào được cả thế giới mà phải đánh mất chính mình hay là thiệt thân, thì nào có lợi gì?”
Suy Niệm:
Khi nhìn các bạn đi dự Ngày Giới trẻ Thế giới ở Úc 2008 giành nhau chung vai vác cây thánh giá bằng gỗ, thật dài và nặng, với vẻ mặt hớn hở vui tươi, chúng ta sẽ dễ nghĩ rằng vác thánh giá đâu có gì khó. Nhưng khi phải đối diện với những thánh giá không bằng gỗ, những thánh giá vô hình mà ta phải vác một mình, chúng ta thấy khó hơn nhiều.
Không thể nói đến Đức Giêsu mà không nói đến thánh giá. Thánh giá là cái giá Ngài trả cho cả một đời dám sống cho Cha và cho con người, đặc biệt cho những người yếu thế. Thánh giá nằm trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa Cha, nhưng thánh giá cũng là kết quả của lựa chọn căn bản của Đức Giêsu. Ngài đã chết như thế, vì Ngài đã dám sống như thế. Đức Giêsu dần dần ý thức rằng nếu Ngài cứ tiếp tục làm chướng mắt giới lãnh đạo Do Thái giáo, gồm các kỳ mục, các thượng tế và các kinh sư (c. 22), thì cái chết như Gioan Tẩy giả là điều Ngài sẽ không tránh khỏi. Đức Giêsu có thừa cách để tránh cái chết. Nếu Ngài đừng giảng dạy, đừng hành xử như đã quen làm. Nếu Ngài đừng nhất quyết lên Giêrusalem, nơi nguy hiểm (Lc 9,51)... Nếu Ngài chiều sự tò mò của Hêrôđê bằng cách làm vài phép lạ (Lc 23,8)...
Nhưng Đức Giêsu đã không sợ hãi lùi bước. Ngài bình thản đón lấy định mệnh bi đát của mình khi nói với môn đệ: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết...” Ngài đón lấy chữ “phải” từ tay Cha và tin mọi sự đều không ngoài ý Cha. Đức Giêsu xác tín Cha sẽ không bỏ rơi mình, Ngài tin vào kết thúc có hậu của đời mình: “và ngày thứ ba Con Người sẽ trỗi dậy” (c. 22). Chính Cha sẽ nâng Ngài dậy từ cõi chết.
Định mệnh của Thầy Giêsu cũng là định mệnh của chính chúng ta. Kitô hữu là người đi theo Thầy, đi cùng con đường với Thầy. Vác thánh giá là chuyện bình thường hằng ngày của Kitô hữu nếu chúng ta muốn sống yêu thương, phục vụ, trong trắng, thành thật... Chỉ khi từ bỏ chính mình (c. 23), ta mới không đánh mất chính mình (c. 25). Dựa vào sự phục sinh của Đức Giêsu, ta mới dám sống kinh nghiệm đó.
Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.