Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 08/08/2026
Thánh Đa Minh, Linh Mục, lễ nhớ
Bài Đọc 1 – Kb 1,12–2,4:
112 Từ muôn thuở, Ngài chẳng là ĐỨC CHÚA,
là Thiên Chúa con thờ, là Đức Thánh của con,
là Đấng Bất Tử sao?
Lạy ĐỨC CHÚA, chính vì để xét xử mà Ngài đã đặt dân ấy lên.
Lạy Đức Chúa là đá tảng, chính vì để thi hành án phạt
mà Ngài đã cho nó được mạnh sức.
13 Mắt của Ngài thật quá tinh tuyền
không thể chịu được điều gian ác,
Ngài không thể nhìn xem cảnh khốn cùng,
tại sao Ngài cứ đứng nhìn quân phản bội, sao Ngài lặng thinh
khi kẻ gian ác nuốt chửng người chính trực hơn mình?
14 Ngài xử với con người như với cá biển,
như côn trùng không người trông coi.
15 Nó thả câu bắt hết, tung lưới chụp lấy tất cả,
nó quăng chài gom lại. Vì thế, nó hân hoan vui mừng.
16 Nó dâng lễ tế cho lưới, nó đốt hương kính chài.
Chính nhờ những thứ ấy
nó được những phần ăn béo bở và lương thực dồi dào.
17 Có phải vì thế nó tuốt gươm không ngừng tàn sát các dân tộc
chẳng một chút xót thương.
21 Tôi sẽ ra đứng ở chòi canh, đứng gác trên tường lũy
canh chừng xem Người nói với tôi điều gì
và đáp lại nỗi bất bình của tôi ra sao!
2 ĐỨC CHÚA trả lời và nói với tôi: “Hãy viết lại thị kiến
và khắc vào tấm bia cho ai nấy đọc được xuôi chảy.
3 Đó là một thị kiến sẽ xảy ra vào thời ấn định.
Nó đang tiến nhanh tới chỗ hoàn thành,
chứ không làm cho ai thất vọng.
Nếu nó chậm tới, thì cứ đợi chờ,
vì thế nào nó cũng đến, chứ không trì hoãn đâu.
4 Này đây, ai không có tâm hồn ngay thẳng sẽ ngã gục,
còn người công chính thì sẽ được sống,
nhờ lòng thành tín của mình.”
Tin Mừng – Mt 17,14-20:
14 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đến với đám đông, thì có một người tới quỳ xuống trước mặt Đức Giê-su15 và nói: “Thưa Ngài, xin thương xót con trai tôi, vì cháu bị kinh phong và bệnh tình nặng lắm: nhiều lần ngã vào lửa, và cũng nhiều lần ngã xuống nước.16 Tôi đã đem cháu đến cho các môn đệ Ngài, nhưng các ông không chữa được.”17 Đức Giê-su đáp: “Ôi thế hệ cứng lòng không chịu tin và gian tà! Tôi còn phải ở với các người cho đến bao giờ, còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa? Đem cháu lại đây cho tôi.”18 Đức Giê-su quát mắng tên quỷ, quỷ liền xuất, và đứa bé được khỏi ngay từ giờ đó.
19 Bấy giờ các môn đệ đến gần hỏi riêng Đức Giê-su rằng: “Tại sao chúng con đây lại không trừ nổi tên quỷ ấy?”20 Người nói với các ông: “Tại anh em kém tin! Thầy bảo thật anh em: nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này: ‘Rời khỏi đây, qua bên kia!’ nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được.”
Suy Niệm:
Thầy Giêsu và ba môn đệ đi xuống từ trên núi, nơi Thầy mới hiển dung. Bốn Thầy trò gặp ngay một đám đông. Một người cha chạy đến, quỳ xuống trước mặt Đức Giêsu. Ông xin Ngài thương xót đứa con trai của ông bị kinh phong nặng lắm. Những mô tả của ông về bệnh tình của con đúng là triệu chứng kinh phong. Cậu bé không làm chủ được mình, dễ ngã vào nước, vào lửa. Tính mạng cậu lúc nào cũng bị đe dọa (c. 15).
Điều đáng lưu ý ở đây là chín môn đệ khác đã bó tay. “Tôi đã đem cháu đến cho các môn đệ Ngài chữa, nhưng các ông không chữa được” (c. 16). Chính những người đã được Thầy trao quyền để chữa bệnh và trừ quỷ lại không thể giải quyết được trường hợp này. Phải chăng vì không có sự hiện diện của Thầy, hay vì đám đông cứng lòng, hay vì cơn bệnh quá nặng khiến các môn đệ không đủ tự tin và mạnh mẽ? Dù sao, Thầy Giêsu cũng phải ra tay để làm điều cần làm. Với thái độ hơi mất kiên nhẫn, Ngài đã trách móc đám đông (c. 17). Ngài gọi họ là một thế hệ cứng tin và gian tà. Đức Giêsu thấy mình vẫn còn phải ở lại với họ và chịu đựng họ (c. 17) “Đem cháu lại đây cho tôi.” Đức Giêsu quát mắng quỷ, quỷ liền xuất, và cậu bé lập tức được khỏi.
Các môn đệ hẳn đã bối rối và xấu hổ vì không đuổi được quỷ. Chắc họ cũng ngạc nhiên vì thấy mình thất bại trong trường hợp này, tuy họ đã thành công trong nhiều trường hợp khác (x. Lc 10,17). Họ chờ lúc riêng tư giữa Thầy với trò để hỏi lý do tại sao (c. 19). Câu trả lời của Thầy Giêsu khá rõ ràng. “Tại anh em kém tin!” (c. 20). Kém tin là một từ đặc biệt chỉ có trong Tin Mừng Mátthêu. Từ này được dùng nhiều lần (6,30; 8,26; 14,31; 16,8). Người kém tin là người có lòng tin nhỏ bé (oligopistia), chứ không phải là hoàn toàn không tin chút nào (apistia). Nhưng lòng tin nhỏ bé này thật sự cũng chẳng đem lại hiệu quả gì. Nó chưa đáng được gọi là tin theo đúng nghĩa.
Một lòng tin đúng nghĩa thì dù nhỏ bé như một hạt cải cũng có thể chuyển núi dời non (c. 20b; 1 Cr 13,2). Chỉ với lòng tin nhỏ như vậy, sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được. Dĩ nhiên, câu này không có nghĩa là họ làm được mọi sự. Các môn đệ chỉ làm được những gì liên quan đến việc loan báo Nước Trời, như chữa mọi bệnh hoạn tật nguyền và trừ quỷ (Mt 10). Họ chỉ làm được phép lạ khi người bệnh có lòng tin, và khi việc họ làm nằm trong ý định của Thiên Chúa. Những thừa tác viên của Giáo Hội nhiều khi thấy mình bất lực trước sự dữ. Chúng ta cần xin Chúa thêm cho ta đức tin, để có thể chuyển được những đồi núi nơi lòng con người hôm nay.
Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.