Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 11/08/2024


Chúa Nhật 19 Thường Niên

Bài Đọc 11 V 19,4-8:


4 Trong cuộc hành trình lên núi Khô-rếp, ngôn sứ Ê-li-a đi một ngày đường trong sa mạc. Ông đến ngồi dưới gốc một cây kim tước. Ông xin cho được chết và nói: “Lạy Đức Chúa, đủ rồi! Bây giờ xin Chúa lấy mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì cha ông của con.”5 Rồi ông nằm dưới cây kim tước đó và thiếp đi. Nhưng này có một thiên sứ đụng vào người ông và nói: “Dậy mà ăn!”6 Ông đưa mắt nhìn thì thấy ở phía đầu ông có một chiếc bánh nướng trên những hòn đá nung và một hũ nước. Ông ăn bánh, uống nước, rồi lại nằm xuống.7 Thiên sứ của Đức Chúa trở lại lần nữa, đụng vào người ông và nói: “Dậy mà ăn, vì ngươi còn phải đi đường xa.”8 Ông dậy, ăn bánh và uống nước. Rồi nhờ lương thực ấy bổ dưỡng, ông đi suốt bốn mươi ngày, bốn mươi đêm tới Khô-rếp, là núi của Thiên Chúa.

Bài Đọc 2Ep 4,30–5,2:


430 Thưa anh em, anh em chớ làm phiền lòng Thánh Thần của Thiên Chúa, vì chính Người là dấu ấn ghi trên anh em, để chờ ngày cứu chuộc.31 Đừng bao giờ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thóa mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác.32 Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Ki-tô.

51 Vậy, anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, vì anh em là con cái được Người yêu thương,2 và hãy sống trong tình bác ái, như Đức Ki-tô đã yêu thương chúng ta, và vì chúng ta, đã tự nộp mình làm hiến lễ, làm hy lễ dâng lên Thiên Chúa tựa hương thơm ngào ngạt.

Tin MừngGa 6,41-51:


41 Khi ấy, người Do-thái xầm xì phản đối, bởi vì Đức Giê-su đã nói: “Tôi là bánh từ trời xuống.”42 Họ nói: “Ông này chẳng phải là ông Giê-su, con ông Giu-se đó sao? Cha mẹ ông ta, chúng ta đều biết cả, sao bây giờ ông ta lại nói: ‘Tôi từ trời xuống?’”43 Đức Giê-su bảo họ: “Các ông đừng có xầm xì với nhau!44 Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết.45 Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi.46 Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Đấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Đấng ấy đã thấy Chúa Cha.47 Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời.48 Tôi là bánh trường sinh.49 Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết.50 Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết.51 Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”

Suy Niệm:


Chẳng phải đến thời Covid-19 con người mới nhận ra sự mong manh của phận người. Con người từ nguyên thủy vẫn phải đối diện với đe dọa đến từ nhiều nguyên nhân. Có những thiên tai như hạn hán, hạn hán sinh mất mùa, mất mùa sinh đói kém, đói kém sinh chết chóc. Có những đại dịch càn quét cùng lúc nhiều quốc gia, dịch tả, dịch hạch, dịch đậu mùa, dịch cúm, khiến cho người chết không sao đếm được. Nhưng cũng có những cái chết do con người. Từ cái chết đầu tiên của Aben ở ngoài đồng vắng đến cái chết hôm nay của một bé Palestine ở dải Gaza. Bao nhiêu người đã bị chết vì hai cuộc thế chiến! Người ta giết nhau không bằng gươm dao như xưa nhưng bằng những thứ vũ khí tối tân hơn mãi. Mạng sống con người quả thật mong manh. Con virus nhỏ bằng một phần bảy mươi ngàn sợi tóc đến nay đã giết chết hơn bốn triệu người trên thế giới. Bao nhiêu cuộc chia ly lặng lẽ đớn đau! Bao nhiêu ngôi mộ được lấp vội vàng!

Đức Giêsu biết rõ lòng con người khao khát sống. Ngài xuống trần gian là để thỏa mãn khao khát ấy. Ngài nhận mình là là Sự Sống và là Sự Sống Lại, là Bánh và là Ánh sáng ban sự sống. Mọi sứ vụ của Ngài đều có mục đích đem lại sự sống: chữa bệnh, hoàn sinh kẻ chết, trừ quỷ, rao giảng. Nhưng Ngài biết đời người không kéo dài đến vô cùng. Dù con đường dẫn đến cái chết, mỗi người mỗi kiểu, nhưng rồi mọi người cũng phải đối mặt với cái chết. Tôi sẽ đi về đâu? Làm sao tôi có thể sống mãi? Đức Giêsu muốn đưa ra một câu trả lời tận căn. Ngài muốn chỉ đường cho con người để họ sống mãi.

Người Việt sống bằng cơm, người Do Thái sống bằng bánh. Đức Giêsu đã ví mình như Tấm Bánh nuôi con người: “Chính Tôi là Bánh xuống từ trời, Bánh đem lại sự sống.” Đức Giêsu đúng là con ông Giuse và bà Maria (Ga 6,42), nhưng Ngài có nguồn gốc thần linh đến từ Thiên Chúa. Ngài là Con Một Thiên Chúa xuống thế làm người. Ngài là Tấm Bánh mà Thiên Chúa Cha ban cho nhân loại. Tấm Bánh này vượt trội tấm bánh man-na Cha đã ban. Manna chỉ bổ dưỡng thân xác để dân Ítraen về Đất Hứa. Nhưng tiếc thay Ítraen không một ai được vào (Ds 14,23).

“Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc và đã chết.” Tấm Bánh Giêsu cho con người sự sống vĩnh hằng. Dù cái chết thân xác vẫn đe dọa người tín hữu, nhưng nó không phải là kẻ chiến thắng. Tấm Bánh Giêsu giúp ta thắng cái chết để vào cõi sống.

Sự chết đang hoành hành trên khắp thế giới. Đau khổ kinh khủng vì những người thân phải ra đi. Người ta tìm đủ mọi cách để ngăn chặn dịch bệnh. Các trung tâm hồi sức nỗ lực dành giật lại sự sống. Đây cũng là lúc chúng ta quan tâm hơn về đời sau. Không tuyệt vọng vì mất những giá trị mau qua, nhưng chuẩn bị cho những giá trị bền vững.

Hãy để Chúa Cha lôi kéo ta đến với Giêsu (Ga 6,44). Hãy nghe lời Chúa Cha dạy dỗ để đến với Giêsu (Ga 6,45). Hãy nhớ lời Đức Giêsu nói với chị Mácta: “Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11,25). Sự sống vĩnh hằng là quà tặng Cha ban qua Đức Giêsu. Chỉ cần hết lòng đón lấy Tấm Bánh Giêsu là được sống.

Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.