Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 16/12/2026
Bài Đọc 1 – Is 45,6b-8.18.21b-25:
6b Đức Chúa phán:
Ta là Đức Chúa, không còn chúa nào khác.
7 Ta tạo ra ánh sáng và dựng nên tối tăm,
làm ra bình an và dựng nên tai họa.
Ta là Đức Chúa, Ta làm nên tất cả.
8 Trời cao hỡi, nào hãy gieo sương,
mây hãy đổ mưa, mưa đức công chính;
đất mở ra đi cho nẩy mầm ơn cứu độ,
đồng thời chính trực sẽ vươn lên.
Ta là Đức Chúa, Ta đã làm điều ấy.
18 Đây là lời của Đức Chúa, Đấng tạo dựng trời cao
-chính Người là Thiên Chúa nặn quả đất thành hình,
củng cố cho bền vững;
Người dựng nên quả đất mà không để hoang vu,
nặn ra nó cho muôn loài cư ngụ-,
Người phán thế này:
Ta là Đức Chúa, chẳng còn chúa nào khác.
21b Há chẳng phải Ta, chẳng phải Đức Chúa?
Ngoài Ta ra, không có thần nào nữa,
chẳng có thần công minh cứu độ, ngoại trừ Ta.
22 Nào muôn dân khắp cõi địa cầu,
hãy hướng về Ta, thì các ngươi sẽ được cứu độ,
vì Ta là Thiên Chúa, chẳng còn chúa nào khác.
23 Ta lấy chính danh Ta mà thề,
lời chân thật này thốt ra khỏi miệng Ta,
Ta quyết chẳng bao giờ rút lại:
Trước mặt Ta, mọi người sẽ quỳ gối, và mở miệng thề rằng:
24 Chỉ mình Đức Chúa mới cứu độ và làm cho mạnh sức.
Hết thảy những ai giận ghét Người
sẽ phải đến với Người và thẹn thùng xấu hổ.
25 Còn tất cả giống nòi Ít-ra-en
sẽ nhờ Đức Chúa mà vẻ vang toàn thắng.
Tin Mừng – Lc 7,19-23:
19 Khi ấy, ông Gio-an sai hai môn đệ đến hỏi Chúa Giê-su rằng: “Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?”20 Khi đến gặp Đức Giê-su, hai người ấy nói: “Ông Gio-an Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Thầy: ‘Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?’”21 Chính giờ ấy, Đức Giê-su chữa nhiều người khỏi bệnh hoạn tật nguyền, khỏi quỷ ám, và ban ơn cho nhiều người mù được thấy.22 Người trả lời hai người ấy rằng: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe: người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết trỗi dậy, kẻ nghèo được nghe tin mừng,23 và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.”
Suy Niệm:
Đường lối của Thiên Chúa lúc nào cũng làm con người ngỡ ngàng. Ngài có lối nghĩ, lối đi rất riêng, khó đoán trước được. Chính vì thế, con người dễ bắt hụt Ngài. Ngài ở đây mà ta lại cứ đi tìm Ngài ở kia. Nhiều khi ta kêu ca vì không sao gặp được Ngài ở những điểm hẹn quen thuộc. Phải đổi cái nhìn xưa, ra khỏi lối nghĩ cũ, mới hy vọng gặp được Ngài.
Gioan có một hình ảnh khá rõ về Đấng Mêsia. Ngài như người cầm nia rê lúa và đốt thóc lép trong lửa hay như cái rìu chặt những cây không sinh trái. Đấng Mêsia thích dùng lửa để thanh luyện cái xấu (Lc 3,9.16-17). Gioan rất xác tín về hình ảnh này của mình. Vì thế, ông sốt ruột khi không thấy Đức Giêsu làm điều ông chờ đợi. Trong bóng tối của nhà tù nằm ở phía đông Biển Chết, Gioan còn phải chiến đấu với bóng tối của sự nghi ngờ nơi mình. Đức Giêsu mà ông loan báo có đúng là Đấng Mêsia không?
Ông sai hai môn đệ đến tận nơi gặp Đức Giêsu, để hỏi cho ra lẽ. “Thầy có thật là Đấng-phải-đến không, hay chúng tôi còn phải đợi ai khác?” (c. 19). Câu trả lời của Đức Giêsu cho thấy một khuôn mặt Mêsia khác hẳn. Ngài bảo hai môn đệ của Gioan về thuật lại cho thầy mình những gì họ mắt thấy tai nghe vào chính giờ họ đến gặp (c. 21). Có sáu dấu chỉ của thời đại Mêsia, thời của Đấng Thiên Sai: người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết trỗi dậy, và người nghèo được nghe Tin Mừng (c. 22). Đây là những dấu chỉ Ngài đã và đang làm cho dân chúng. Những dấu chỉ này làm cho bao lời ngôn sứ Isaia ngày xưa được ứng nghiệm (Is 26,19; 29,18-19; 35,5-6; 42,18; 61,1). Như thế, Đức Giêsu quả là Đấng Mêsia, nhưng không phải là Mêsia như Gioan chờ đợi. Ngài không phải là một Mêsia đến phán xét hay tiêu diệt ác nhân cho bằng là một Mêsia khiêm nhu và đầy lòng thương xót. Đức Giêsu đến để công bố một năm hồng ân cứu độ (Lc 4,19).
“Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi” (c. 23). Muốn tránh vấp ngã, Gioan phải đổi cái nhìn của mình về Đấng Mêsia. Đổi cái nhìn về Thiên Chúa không phải chuyện dễ. Nhiều khi chúng ta thích một Thiên Chúa chiến thắng vẻ vang, một Thiên Chúa quyền uy, dùng sức mạnh để chinh phục lòng người. Chúng ta không chịu được một Thiên Chúa kiên nhẫn với cỏ lùng, và để cho kẻ ác nhởn nhơ tác oai tác quái. Ước gì chúng ta không mất đức tin khi đứng trước máng cỏ, trước Hài Nhi Giêsu, nhỏ bé và yếu ớt, lặng lẽ và khiêm hạ, vì chúng ta tin Ngài cứu độ thế giới bằng chính sự yếu đuối.
Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.