Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 16/12/2027
Bài Đọc 1 – Is 54,1-10:
1 Reo mừng lên, hỡi người phụ nữ son sẻ, không sinh con;
hãy bật tiếng reo hò mừng vui, hỡi ai chưa một lần chuyển dạ,
vì con của phụ nữ bị bỏ rơi
thì đông hơn con của phụ nữ có chồng - Đức Chúa phán.
2 Hãy nới rộng lều ngươi đang ở,
căng các tấm bạt ra, đừng hẹp lòng hẹp dạ.
Nối dây thừng dài thêm, đóng cọc lều cho chắc,
3 vì ngươi sẽ tràn ra hai bên tả hữu,
dòng dõi ngươi sẽ thừa kế các dân tộc
và đến ở trong các thành bỏ hoang.
4 Đừng sợ chi: ngươi sẽ không phải xấu hổ,
chớ e thẹn: ngươi sẽ không phải nhục nhằn.
Thật vậy, ngươi sẽ quên hết nỗi hổ thẹn tuổi thanh xuân
và không còn nhớ bao nhục nhằn thời góa bụa.
5 Quả thế, Đấng cùng ngươi sánh duyên cầm sắt
chính là Đấng đã tác thành ngươi,
tôn danh Người là Đức Chúa các đạo binh;
Đấng chuộc ngươi về, chính là Đức Thánh của Ít-ra-en,
tước hiệu Người là Thiên Chúa toàn cõi đất.
6 Phải, Đức Chúa đã gọi ngươi về,
như người đàn bà bị ruồng bỏ, tâm thần sầu muộn.
“Người vợ cưới lúc thanh xuân, ai mà rẫy cho đành?”,
Thiên Chúa ngươi phán như vậy.
7 Trong một thời gian ngắn, Ta đã ruồng bỏ ngươi,
nhưng vì lòng thương xót vô bờ, Ta sẽ đón ngươi về tái hợp.
8 Lúc lửa giận bừng bừng,
Ta đã một thời ngoảnh mặt chẳng nhìn ngươi,
nhưng vì tình nghĩa ngàn đời, Ta lại chạnh lòng thương xót,
Đức Chúa, Đấng cứu chuộc ngươi, phán như vậy.
9 Ta cũng sẽ làm như thời Nô-ê: lúc đó, Ta đã thề rằng
hồng thủy sẽ không tràn ngập mặt đất nữa,
cũng vậy, nay Ta thề
sẽ không còn nổi giận và hăm dọa ngươi đâu.
10 Núi có dời có đổi, đồi có chuyển có lay,
tình nghĩa của Ta đối với ngươi vẫn không thay đổi,
giao ước hòa bình của Ta cũng chẳng chuyển lay,
Đức Chúa là Đấng thương xót ngươi phán như vậy.
Tin Mừng – Lc 7,24-30:
24 Khi những người do ông Gio-an sai đến đã ra về, Đức Giê-su bắt đầu nói với đám đông về ông Gio-an rằng: “Anh em đi xem gì trong hoang địa? Một cây sậy phất phơ trước gió chăng?25 Hẳn là không! Thế thì anh em đi xem gì? Một người mặc gấm vóc lụa là chăng? Nhưng kẻ áo quần lộng lẫy, đời sống xa hoa thì ở trong cung trong điện.26 Thế thì anh em đi xem gì? Một vị ngôn sứ chăng? Đúng thế đó; mà tôi nói cho anh em biết: đây còn hơn cả ngôn sứ nữa!27 Chính ông là người Thiên Chúa đã nói tới trong Kinh Thánh rằng: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con đến!
28 “Tôi nói cho anh em biết: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, không có ai cao trọng hơn ông Gio-an; tuy nhiên kẻ nhỏ nhất trong Nước Thiên Chúa còn cao trọng hơn ông.29 Nghe ông giảng, toàn dân, kể cả những người thu thuế, đều nhìn nhận Thiên Chúa là Đấng Công Chính, và đã chịu phép rửa của ông.30 Còn những người Pha-ri-sêu và các nhà thông luật thì khước từ ý định của Thiên Chúa về họ, và không chịu phép rửa của ông.”
Suy Niệm:
“Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi” (Lc 7,23). Dưới góc độ nào đó, có thể nói Gioan đã “vấp ngã” vì Đức Giêsu. Khuôn mặt của Ngài không như những gì ông nghĩ và mong đợi. Ông ngỡ ngàng vì Đức Giêsu hành động ngược với điều ông trình bày. Rõ ràng Gioan vẫn thuộc về thời đại cũ.
Nhưng Đức Giêsu tôn trọng vị thế của Gioan, và đã hết lời ca ngợi ông trước mặt dân chúng. Gioan đã gây nên một phong trào rộng lớn nhằm canh tân. Ông sinh ra một cách lạ lùng và sống cũng lạ lùng. Hoang địa là nơi ông chọn để sống một mình và cất tiếng gọi sám hối. Tiếng gọi này thu hút đến nỗi người ta kéo nhau đến gặp ông.
“Anh em đi xem gì trong hoang địa?” Câu hỏi này được Đức Giêsu nhắc đến ba lần (cc. 24-26). Gioan hẳn không phải là một cây sậy dễ uốn mình theo mọi chiều gió. Nếu thế thì ông đã chẳng bị bắt và tống ngục. Gioan cũng không phải là người ăn mặc sang trọng đứng trong cung. Ông sống khổ hạnh cả về ăn lẫn mặc (Lc 1,15; 7,33). Nếu hoang địa lôi kéo bao đoàn người háo hức đổ về, thì chỉ vì người ta muốn tìm gặp một vị ngôn sứ. Dân chúng tin Gioan là vị ngôn sứ mà họ chờ đợi đã lâu. Họ mong được nghe Thiên Chúa nói sau thời gian dài thinh lặng.
Đức Giêsu khẳng định Gioan còn lớn hơn một ngôn sứ nữa (c. 26), bởi lẽ ông chính là người đi trước dọn đường cho Ngài (c. 27). Ông thuộc về một thời đại đã qua, nhưng ông giới thiệu về thời đại mới. Ông là ngôn sứ cao trọng hơn các ngôn sứ của Cựu Ước vì ông trực tiếp chỉ cho mọi người thấy Đấng Cứu Độ. Dọn đường cho Chúa Giêsu đến là việc chúng ta vẫn phải làm. Ngài vẫn cần những Gioan mới để mở đường cho Ngài vào, để trở thành nhịp cầu cho con người thế kỷ XXI gặp và tin. Chúng ta không thể mặc áo lông lạc đà hay ăn châu chấu. Chúng ta cũng không vào hoang địa để sống độc thân. Nhưng lối sống của chúng ta phải khiến người đương thời đặt những câu hỏi về Đức Giêsu, về vĩnh cửu, về ý nghĩa cuộc sống. Chấp nhận làm người dọn đường cũng phải chấp nhận thất bại. Những người bình dân và tội nhân đã tin vào sứ điệp của Gioan (c. 29), còn những người trí tuệ hơn lại khước từ, không chịu phép rửa (c. 30). Khước từ Gioan là khước từ ý định cứu độ của Thiên Chúa qua Đức Giêsu.
Kitô hữu chúng ta được diễm phúc hơn Gioan vì được thuộc về Nước Thiên Chúa do Đức Kitô khai mở (c. 28). Chúng ta đang được hưởng những ân phúc mà Gioan chưa được hưởng. Gioan chỉ cho dân tộc mình thấy Đấng Cứu Độ, còn chúng ta được sống tình thân với Đấng Cứu Độ và nên một với Ngài. Kitô hữu cũng phải chấp nhận sống trong một thứ hoang địa khắc khổ nào đó, để tiếng kêu của mình dễ được con người hôm nay nghe hơn.
Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.