Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 25/08/2024
Bài Đọc 1 – Gs 24,1-2a.15-17.18b:
1 Hồi ấy, ông Giô-suê quy tụ ở Si-khem mọi chi tộc Ít-ra-en và triệu tập các kỳ mục Ít-ra-en, các thủ lãnh, thẩm phán và ký lục. Họ đứng trước nhan Thiên Chúa.2a Ông Giô-suê nói với toàn dân:15 “Nếu anh em không bằng lòng phụng thờ Đức Chúa, thì hôm nay anh em cứ tùy ý chọn thần mà thờ hoặc là các thần cha ông anh em đã phụng thờ bên kia Sông Cả, hoặc là các thần của người E-mô-ri mà anh em đã chiếm đất để ở. Về phần tôi và gia đình tôi, chúng tôi sẽ phụng thờ Đức Chúa.”
16 Dân đáp lại: “Chúng tôi không hề có ý lìa bỏ Đức Chúa để phụng thờ các thần khác!17 Vì chính Đức Chúa, Thiên Chúa của chúng tôi, đã đem chúng tôi cùng với cha ông chúng tôi lên từ đất Ai-cập, từ nhà nô lệ, đã làm trước mắt chúng tôi những dấu lạ lớn lao, đã gìn giữ chúng tôi trên suốt con đường chúng tôi đi, giữa mọi dân tộc chúng tôi đã đi ngang qua.18b Về phần chúng tôi, chúng tôi sẽ phụng thờ Đức Chúa, vì Người là Thiên Chúa của chúng tôi.”
Bài Đọc 2 – Ep 5,21-32:
21 Thưa anh em, vì lòng kính sợ Đức Ki-tô, anh em hãy tùng phục lẫn nhau.22 Người làm vợ hãy tùng phục chồng như tùng phục Chúa,23 vì chồng là đầu của vợ cũng như Đức Ki-tô là đầu của Hội Thánh, chính Người là Đấng cứu chuộc Hội Thánh, thân thể của Người.24 Và như Hội Thánh tùng phục Đức Ki-tô thế nào, thì vợ cũng phải tùng phục chồng trong mọi sự như vậy.
25 Người làm chồng, hãy yêu thương vợ, như chính Đức Ki-tô yêu thương Hội Thánh và hiến mình vì Hội Thánh;26 như vậy, Người thánh hóa và thanh tẩy Hội Thánh bằng nước và lời hằng sống,27 để trước mặt Người, có một Hội Thánh xinh đẹp lộng lẫy, không tỳ ố, không vết nhăn hoặc bất cứ một khuyết điểm nào, nhưng thánh thiện và tinh tuyền.28 Cũng thế, chồng phải yêu vợ như yêu chính thân thể mình. Yêu vợ là yêu chính mình.29 Quả vậy, có ai ghét thân xác mình bao giờ; trái lại, người ta nuôi nấng và chăm sóc thân xác mình, cũng như Đức Ki-tô nuôi nấng và chăm sóc Hội Thánh,30 vì chúng ta là bộ phận trong thân thể của Người.31 Sách Thánh có lời chép rằng: Chính vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt.32 Mầu nhiệm này thật là cao cả. Tôi muốn nói về Đức Ki-tô và Hội Thánh.
Suy Niệm:
Sau khi Đức Giêsu tuyên bố rằng: “Chính tôi là bánh đem lại sự sống” (Ga 6,35), “Chính tôi là bánh từ trời xuống” (Ga 6,41), “Chính tôi là bánh hằng sống từ trời xuống” (Ga 6,51), và Người hứa: ai tin vào Người, ai ăn bánh này sẽ khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời (Ga 6,47.51b.58); người Do Thái đã khó chịu vì những lời đó. Một số môn đệ đi theo Ngài cũng thấy chướng tai (Ga 6,60). Họ cũng xầm xì với nhau và tỏ ra không tin (Ga 6,64). Họ không tin Người là Đấng từ trời xuống, cũng chẳng tin chuyện “ăn thịt và uống máu” Đức Giêsu để khỏi phải chết và được sống mãi. Thế là họ lập tức rút lui, không đi với Người nữa. Đức Giêsu buồn nhưng chấp nhận sự rút lui này. Người tôn trọng chọn lựa và quyết định của họ. Để theo Đức Giêsu, cần được Chúa Cha ban ơn (Ga 6,65), nhưng cũng cần con người tự do đáp lại. Con người đáp lại bằng việc mở ra trước lời của Đức Giêsu, Lời là thần khí và là sự sống (Ga 6,63b).
Nhóm Mười Hai không thuộc nhóm môn đệ trên đây. Khi Đức Giêsu hỏi về quyết định của họ: ra đi hay ở lại, Simôn Phêrô đã đại diện anh em để nói lên ý của cả nhóm: Chúng con không thể bỏ Thầy, vì chỉ nơi Thầy chúng con mới có những lời ban sự sống đời đời (Ga 6,68). Sự sống đời đời, sự sống lại trong ngày sau hết, là những điều quý báu mà không ai khác có thể cho được. Chúng con tin Thầy có thể cho chúng con vì Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa (Ga 6,69).
Thời nào cũng vậy, các môn đệ vẫn bị cám dỗ rút lui, không đi với Giêsu nữa, không ở trong Giáo Hội nữa. Những lời của Chúa Giêsu vẫn là những lời khó nghe. Có những câu Lời Chúa như viên đá làm ta bị vấp. Có những giáo huấn của Giáo Hội thấy khó chấp nhận: không được ly dị, phá thai, an tử, phong chức cho phụ nữ,... Hơn nữa, có những gương xấu trong giới lãnh đạo Giáo Hội làm chúng ta hoang mang và thất vọng.
Ở lại với Giêsu khi ta nghi ngờ tình yêu quyền năng của Ngài khi dịch bệnh và sự dữ tung hoành trên thế giới; ở lại với Hội Thánh ngay khi Hội Thánh ít thánh nhất. Ở lại như thế cần có đức tin mạnh mẽ. Xin cho chúng ta dám nói với Chúa: “Chúng con xin ở lại!”
Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.