Phụng Vụ Lời Chúa Ngày 28/01/2024


Chúa Nhật 4 Thường Niên

Bài Đọc 1Đnl 18,15-20:


15 Khi ấy, ông Mô-sê nói với dân Ít-ra-en rằng: “Từ giữa anh em, trong số các anh em của anh em, Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, sẽ cho xuất hiện một ngôn sứ như tôi để giúp anh em; anh em hãy nghe vị ấy.16 Đó chính là điều mà anh em đã xin với Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, tại núi Khô-rếp, trong ngày đại hội; anh em đã nói: ‘Chúng tôi không dám nghe tiếng Đức Chúa, Thiên Chúa của chúng tôi nữa, chúng tôi không dám nhìn ngọn lửa lớn này nữa, kẻo phải chết.’17 Bấy giờ Đức Chúa phán với tôi: ‘Chúng nói phải.18 Từ giữa anh em của chúng, Ta sẽ cho xuất hiện một ngôn sứ như ngươi để giúp chúng, Ta sẽ đặt những lời của Ta trong miệng người ấy, và người ấy sẽ nói với chúng tất cả những gì Ta truyền cho người ấy.19 Kẻ nào không nghe những lời của Ta, những lời người ấy nói nhân danh Ta, thì chính Ta sẽ hạch tội nó.20 Nhưng ngôn sứ nào cả gan nhân danh Ta mà nói lời Ta đã không truyền cho nói, hoặc nhân danh những thần khác mà nói, thì ngôn sứ đó phải chết.’”

Bài Đọc 21 Cr 7,32-35:


32 Thưa anh chị em, tôi muốn anh chị em không phải bận tâm lo lắng điều gì. Đàn ông không có vợ thì chuyên lo việc Chúa: họ tìm cách làm đẹp lòng Người.33 Còn người có vợ thì lo lắng việc đời: họ tìm cách làm đẹp lòng vợ,34 thế là họ bị chia đôi. Cũng vậy, đàn bà không có chồng và người trinh nữ thì chuyên lo việc Chúa, để thuộc trọn về Người cả hồn lẫn xác. Còn người có chồng thì lo lắng việc đời: họ tìm cách làm đẹp lòng chồng.35 Tôi nói thế là để mong tìm ích lợi cho anh chị em, tôi không có ý gài bẫy anh chị em đâu, nhưng chỉ muốn đề nghị với anh chị em một điều tốt, để anh chị em được gắn bó cùng Chúa mà không bị giằng co.

Tin MừngMc 1,21-28:


21 Tại thành Ca-phác-na-um, ngày sa-bát, Đức Giê-su vào hội đường và giảng dạy:22 Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền, chứ không như các kinh sư.

23 Lập tức, trong hội đường của họ, có một người bị thần ô uế nhập, la lên24 rằng: “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!”25 Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó: “Câm đi, hãy xuất khỏi người này!”26 Thần ô uế lay mạnh người ấy, thét lên một tiếng, và xuất khỏi anh ta.27 Mọi người đều sững sờ đến nỗi họ bàn tán với nhau: “Thế nghĩa là gì? Lời giảng dạy thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!”28 Lập tức danh tiếng Người đồn ra mọi nơi, khắp cả vùng lân cận miền Ga-li-lê.

Suy Niệm:


Có quỷ không? Quỷ bởi đâu mà ra? Quỷ có đáng sợ không? Đây là những câu hỏi mà các Kitô hữu thường đặt ra. Sách Giáo lý Công giáo cho ta câu trả lời (số 2538). Quỷ vốn là những thụ tạo tốt đẹp do Thiên Chúa dựng nên. Sau khi phạm tội bất phục tùng, các thiên thần trở thành quỷ. Quỷ luôn chống lại Thiên Chúa và cám dỗ con người xa Chúa. Quỷ vừa ranh ma vừa lắm quyền năng. Nhưng may thay, Thiên Chúa lại mạnh hơn quỷ gấp bội. Từ nay cho đến tận thế, cuộc chiến giữa hai bên vẫn kéo dài. Thiên Chúa là Đấng có thể thắng quỷ và bảo vệ chúng ta.

Tin Mừng Máccô hay kể chuyện những người bị quỷ ám được Đức Giêsu chữa lành (Mc 1,21-28; 5,1-20; 7,24-30; 9,17-29). Trong tất cả những chuyện này, quỷ luôn được gọi là thần ô uế. Nó nhập vào con người, làm con người nhơ nhớp, mất tự do và biến con người thành con rối trong tay nó. Người bị quỷ nhập phải sống trong đau khổ (Mc 5,3-5; 9,32). Đối với Đức Giêsu, trừ quỷ đơn giản là đuổi nó ra, vĩnh viễn không cho nó còn quyền gì trên con người. Sau khi được trừ quỷ, người đó có lại sự bình an và trở lại cuộc sống bình thường (Mc 5,15; 7,30; 9,27).

Có người nghĩ rằng người bị quỷ ám chẳng qua là người mắc bệnh tâm thần, vì dấu hiệu bên ngoài của đôi bên không khác nhau là mấy. Nhưng Đức Giêsu đã thực sự đuổi thần ô uế ra khỏi con người. Thần này không chịu ra khỏi căn nhà nó đã chiếm. Chỉ Đấng có sức mạnh vượt trội mới tống được nó ra. Đức Giêsu không trừ quỷ chỉ nhằm mục đích chữa bệnh. Ngài trừ quỷ để làm chứng về lời mình loan báo: “Nước Thiên Chúa đã đến gần” (Mc 1,15). Sự sụp đổ của nước của quỷ vương Bêendêbun (Mc 3,22) là dấu hiệu rõ ràng cho thấy Nước Thiên Chúa đang đến. Đức Giêsu đã thắng Xatan cám dỗ Ngài ở hoang địa (Mc 1,13). Các sứ vụ sau này của Ngài sẽ kéo dài chiến thắng đó.

Phép lạ đầu tiên của Tin Mừng Máccô là phép lạ trừ quỷ. Phép lạ này xảy ra vào ngày sabát nơi hội đường Caphácnaum. Đức Giêsu được ông trưởng hội đường mời đọc Sách Thánh, và sau đó, Ngài đứng giải thích đoạn sách vừa đọc. Thính giả sững sờ vì Ngài dạy như người tự mình có uy quyền, khác hẳn với lối dạy của các kinh sư, vì các kinh sư thường dựa vào uy thế của truyền thống. Lời giảng dạy của Ngài đã làm thần ô uế khiếp sợ. Nó biết Đức Giêsu là ai, là Đấng Thánh của Thiên Chúa. Sự thánh thiện của Ngài đối nghịch với sự ô uế của nó. Dù Đức Giêsu chưa ra tay, nó đã thấy mình bị đe dọa. Cả nó và đồng bọn đều khiếp run: “Ông đến để tiêu diệt chúng tôi sao?” (Mc 1,24). Đức Giêsu đã dạy bằng lời đầy uy quyền, Ngài cũng trừ quỷ bằng một lời: “Xuất ra khỏi người này!” Thần ô uế thét to và xuất ra một cách khó khăn, vì nó không hề muốn bị trục xuất khỏi nơi êm ấm. Lời của Đức Giêsu bắt các thần ô uế phải vâng lệnh.

Người Công Giáo hay nghe người ta bàn tán về chuyện bùa ngải, thư ếm, bói toán, lên đồng, cầu cơ, hay chuyện vong hồn nhập, khuấy phá người sống. Giáo lý Công giáo chỉ khẳng định quỷ là có thật. Nước của Xatan cũng có thật và đang hoành hành trên địa cầu. Đức Giêsu đã từng bị nó cám dỗ và đã đối mặt với nó. Trong Kinh Lạy Cha, Ngài dạy ta: “xin cứu chúng con khỏi Ác thần”. Đức Thánh Cha Phanxicô nhiều lần nhắc đến tên nó. Mỗi giáo phận có một vị được giao nhiệm vụ trừ quỷ. Chúng ta không hoảng hốt vì đôi khi bị quỷ tấn công. Chỉ mong chúng ta giữ lời đã hứa khi chịu Phép Rửa: “từ bỏ Xatan và những việc làm của nó” và vững tin vào Đấng mạnh hơn quỷ là Đấng Thánh mang tên Giêsu.

Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.